Monthly Archives: Tháng Chín 2007

Việt Nam Idol: Đã lấp ló thần tượng?

Ngọc Ánh và Phương Vy

(VnMedia) – Bỏ qua mọi chuyện lùm xùm mà báo chí phản ánh tuần qua, đêm thi cuối cùng đã diễn ra khá sôi nổi và hấp dẫn. Phần biểu diễn của Phương Vy thực sự gây ấn tượng.

Cả Ngọc Ánh và Phương Vy đều đã tỏ ra có sự đầu tư khá kỹ càng cho đêm thi quyết định. Bằng sự nỗ lực của mình, Phương Vy đã thể hiện được rằng, việc cô có mặt ở tận đêm thi cuối cùng là hoàn toàn xứng đáng.Ngọc Ánh giống như “cỗ xe tăng” từng bước chắc chắn đi qua các “cửa ải” khó khăn, cho dù có nhiều thông tin Ánh được Ban tổ chức ưu ái, nhưng rõ ràng, với một giọng hát khá lạ và hình ảnh “chàng nông dân” đi hát , Ánh đã thành công và tạo ra một “tiền lệ” rất tốt cho các cuộc thi sau.

Đối kháng: Phương Vy nhỉnh hơn

Đây là đêm thi quyết định để giành ngôi “thần tượng” giữa Phương Vy và Ngọc Ánh. Mỗi thí sinh phải hát 3 bài. Có thể nhận thấy một điều rõ ràng là cả hai thí sinh đều phải hát một bài “nhạc xưa” với tiết tấu chậm và hơi buồn, còn lại là những ca khúc “sở trường” của họ.

Xét tổng thể qua phần trình diễn của Ngọc Ánh và Phương Vy, có thể thấy chất giọng ngang nhau, sự đầu tư khá cân bằng, nhưng phong độ và sự thông minh thì Phương Vy có phần nổi trội hơn.Ở ca khúc đầu tiên, Phương Vy “đánh” thẳng vào tai người nghe sở trường của cô. R&B là thể loại khó hát và kén người nghe, bởi hát R&B ngoài việc xử lý giọng hát còn là động tác hình thể. Tuy nhiên, Vy đã thực sự gây ấn tượng với Từng ngày dài (Đức Trí) bởi giọng hát khá “tình” và vũ điệu nhuần nhuyễn, đẹp mắt.

Ngọc Ánh hát Cho em một ngày (Thanh Tùng) “phô” và “chênh” ngay từ câu đầu tiên. Tuy nhiên, ngay sau đó Ánh đã lấy lại được phong độ và trình diễn rất “lửa”. Ánh hát bài này tình cảm và đảm bảo được cao độ cũng như trường độ của ca khúc. Hơi tiếc là mấy câu hát kết, Ánh hát giống nhau mà không tạo sự khác biệt của những đoạn láy lại nên không gây ấn tượng.

 Ảnh minh họa

 Phương Vy điêu luyện với Từng ngày dài (Đức Trí)

Loạt ca khúc thứ 2, “nhạc xưa” có vẻ đang là “mốt” của các ca sỹ trẻ. Phương Vy khá “điệu đà” với Thương nhau ngày mưa (Nguyễn Trung Cang), hát rõ lời, cảm xúc và “sạch sẽ”. Ngọc Ánh có vẻ hơi “quá sức” với Mắt lệ cho người (Từ Công Phụng) từng được “đóng đinh” bởi Tuấn Ngọc. Ánh thể hiện rõ phong độ thất thường và sự bó hẹp trong thể loại của mình. Ánh hát quá “non” về cảm xúc và nhạt nhẽo trong lối trình diễn.

Bài hát thứ 3 thực sự khiến họ “trở về” đúng là chính mình. Phương Vy vô cùng gợi cảm bởi những bước nhảy uyển chuyển, một giọng hát bay bổng và tình tứ với Nếu có yêu tôi (Nguyễn Đức Duy). Phương Vy nổi bật trên sân khấu như một ca sỹ thực thụ.Ngọc Ánh khá ồn ào với Đám cưới chuột (Gạt tàn đầy). Trở về đúng sở trường của mình, Ánh hát cực “sung” và chạy nhảy suốt bài hát. Cách “gằn” giọng của Ánh nghe thì có vẻ rock nhưng lại không rõ lời và rất tốn sức, vì vậy mà phần cuối bài, Ánh hát gần như không nghe được câu gì. Hơi tiếc cho Ánh, vì nếu cậu hát bài này một cách “nhẹ” hơn nhưng hài hước, dí dỏm đúng kiểu “ai mang cá đến cho con mèo hoang say mèm” có thể sẽ hiệu quả hơn nhiều.

Chọn “thần tượng” nào?

Đó là câu hỏi khó. Nhiều người thích Phương Vy ở sự gợi cảm và một tố chất nghệ sỹ bộ lộ rõ nét. Ở Vy còn là sự tiến bộ trong từng tuần, thể hiện sự cầu tiến và nghiêm túc trong việc trau dồi kiến thức của cô.

 Ảnh minh họa

 Ngọc Ánh da diết nhưng cũng không kém “lửa” với Cho em một ngày (Thanh Tùng)

Còn Ngọc Ánh là sự giản dị, chất phác và một giọng rock tiềm tàng. Ánh hát rất bản năng mà không cầu kỳ, bay bướm. Điều này được lòng nhiều đối tượng khán giả hơn.Tuy nhiên, hình ảnh Phương Vy gợi nhớ đến Hồ Ngọc Hà, từ giọng hát, cách xử lý đến phong cách trình diễn. Vy nên xây dựng một hình tượng riêng cho mình sẽ thành công hơn.

Ngọc Ánh càng vào sâu càng có dấu hiệu của sự được “chiều chuộng” thái quá. Đã mất đi quá nhiều vẻ giản dị, khiêm tốn từng là điểm mạnh của Ánh. Giọng hát không tiến bộ, phong độ thất thường là những nhược điểm lớn nhất hiện nay của Ánh.Tuy nhiên, với sự yêu mến sẵn có của khán giả, rất có thể Ánh sẽ được nhiều phiếu hơn Vy và có thể trở thành thần tượng âm nhạc. Nhưng điều khiến người ta lo ngại rằng, sau cuộc thi này, Ánh sẽ bước vào con đường ca hát chuyên nghiệp như thế nào? Ở lại Sài Gòn hay về Quảng Ninh tiếp tục làm nhân viên Tập đoàn than và khoáng sản Việt Nam?

Sở trường của Ánh là rock, mà Sài Gòn và thậm chí cả Hà Nội cũng không phải là “đất” của rock. Bài học nhỡn tiền của Kasim Hoàng Vũ và Phạm Anh Khoa cho thấy, rock chỉ có thể “thắng” trong các cuộc thi hát, còn khi bước ra thị trường âm nhạc, nó sẽ “chìm nghỉm” bất cứ lúc nào bởi rock fan không nhiều. Mà Ánh thì lại khá khó khăn trong việc hát pop.Còn Phương Vy, “hình tượng” hiện nay của cô thì Hồ Ngọc Hà đang rất thành công và Hà đang là ca sỹ “đắt sô” và cát xê cao thuộc hàng kỷ lục ở Sài Gòn. Nếu Vy đi theo hướng này, cô phải xây dựng cho mình một hình ảnh khác, có thể là mới và trẻ trung hơn, và phong cách cũng phải khác đi.

Khách quan mà nói, xét về tổng thể, từ giọng hát, phong cách trình diễn, khả năng giao lưu và sự linh hoạt trên sân khấu thì Phương Vy có nhiều lợi thế hơn Ngọc Ánh. Tuy nhiên, khán giả mới là người quyết định xem ai là thần tượng. Bởi trong trái tim họ, thần tượng chính là người mà họ yêu mến nhất, dành nhiều sự quan tâm nhất. Đơn giản vậy thôi!

Trà My – Chạm ngõ showbiz Việt với My Angel

small_114576.jpg

(VnMedia) – Mảnh mai từ vóc dáng đến giọng hát. Rất kiệm lời khi nói chuyện nhưng lại “quậy tưng” trên sân khấu. Trà My như một viên kẹo nhiều màu sắc và mùi vị khác nhau.

Đi hát từ nhỏ, tức là từng tham gia ca hát ở đội ca nhạc thiếu nhi với giọng hát cao vút và gương mặt xinh kiểu “thiên thần”. Và sau đó tham gia nhóm nhạc nữ Thiên Thần của Hà Nội cùng với 2 cô gái khác cũng xinh đẹp không kém. Nhưng thực lòng, Thiên Thần mới chỉ “nhỉnh” về vũ đạo, còn giọng hát thì thường thường bậc trung. Không tạo được ấn tượng với nhóm Thiên Thần, Trà My tách ra và tham gia vào nhóm Đô rê mi với “chức danh” trưởng nhóm. Thế nhưng, chả khác nhóm Thiên Thần là mấy, Đô rê mi cũng chỉ như một cơn gió thoảng mà không tạo một chút dấu ấn nào cho showbiz Việt nên Trà My lại “ra đi”.

Sự nghiệp hát solo của Trà My được bắt đầu bằng việc phát hành album My Angel. Cũng giống nhiều ca sỹ trẻ khác, cô gõ cửa showbiz bằng một sản phẩm âm nhạc, thay vì đi hát “mòn mồm” rồi mới ra album như kiểu của 10 năm về trước. Một album không quá tệ nhưng cũng chưa có gì nổi bật.Âm nhạc trong My angel cũng “nhẹ nhàng” như hình ảnh của Trà My: Một gương mặt đẹp thanh thoát, kiệm lời và có vẻ nhút nhát. Album của cô cũng vậy, “thanh thoát”, nhẹ nhàng và không quá cầu kỳ, phức tạp. Phong cách xuyên suốt album là pop, vài bài ballad và nhang nhác… R&B.Dễ nghe là đặc điểm nổi bật của My angel. Tuy nhiên tìm một điểm nhấn hay một chút gì đó tạo ấn tượng mạnh thì hoàn toàn không có ở album này.

Trà My hát bằng sự nhiệt tình của tuổi trẻ, bằng chút kinh nghiệm khi đi hát nhóm nhưng để tạo ra một cá tính âm nhạc riêng biệt thì cô hoàn toàn không làm được.Nhạc sỹ trẻ Tường Văn – người sáng tác và biên tập cho My angel đã nói đại ý rằng, trước đây giọng “dày” như Thanh Lam hoặc một số ca sỹ khác mới được gọi là tốt, là hay. Còn bây giờ, giọng “mỏng” đôi khi lại là lợi thế nếu như biết cách biến cái nhược điểm thành ưu điểm. Điều này rất đúng với một số ca sỹ “sao” như Hà Trần, Hồ Quỳnh Hương… nhưng với Trà My thì điều đó dường như vẫn còn xa.

 Ảnh minh họa

 Bìa CD My angel của Trà My

Tuy nhiên, My lại làm được điều khác, đó là sự trong sáng, tinh khiết của tuổi 17 thể hiện trong album mà khi nghe, khán giả dễ dàng nhận ngay ra điều đó. Một số ca khúc pop ballad My hát khá êm tai và có cảm xúc, rất phù hợp với những khung cảnh lãng mạn hoặc nghe vào ban đêm.Cũng vẫn là lời Tường Văn, khi nhiều người lo ngại rằng một ca sỹ bước ra thị trường hiện nay cần phải có ê kíp hoặc là ít nhất cũng là vài giải thưởng âm nhạc nào đó mới có cơ hội thành công, mà Trà My thì “đơn thương độc mã”. “Thực ra Trà My có sự hậu thuẫn rất lớn từ phía gia đình (cả tinh thần và vật chất). Hồ Gươm Xanh – tụ điểm ca nhạc lớn nhất Hà Nội cũng là nơi “đỡ đầu” cho My, đó là những điều kiện thuận lợi” – anh nói.

“Tôi chỉ là người đưa đò qua sông thôi, còn sang đến bờ bên kia, Trà My phải bước lên một con đường khác với những ê kíp khác”. Con đò mà Tường Văn “chở” Trà My là album My angel. Ở đó, anh không dám đoán ca khúc nào sẽ trở thành “hit” vì giờ đây, nhạc sỹ khó có thể sáng tác kiểu “đóng đinh” một “gu” âm nhạc nào cụ thể theo “mốt” đang thịnh hành như ngày xưa. Một ca khúc muốn trở thành “hit” thì ca sỹ phải là người biết cách “nuôi sống” nó sau khi đã được nhạc sỹ trao tay.

Chính vì vậy mà Trà My đã mạnh dạn “đầu tư” cho các ca khúc của mình mỗi lần cô biểu diễn nó. Ít nhất thì cũng là việc thuê vũ đoàn Hoàng Thông tận trong Sài Gòn bay ra Hà Nội tập luyện hàng tuần lễ, cô muốn những phần biểu diễn của mình không nhưng làm hài lòng tai nghe, mà còn cả mắt nhìn của khán giả nữa.

Sự “chạm ngõ” của Trà My với showbiz Việt dù không rùm beng, không ấn tượng nhưng vẫn có thể tạo nên một luồng gió mới trong khi thị trường băng đĩa đang mùa “ảm đạm”, hy vọng cô sẽ được khán giả đón nhận như là sự khuyến khích những giọng hát trẻ của Thủ đô.

Hải Vũ

Chung kết Grand Prix 2007: Người mẫu “vồ ếch”, Ban tổ chức “sập bẫy”

Nguyễn Trọng Hoàng và bộ sưu tập đăng quang

(VnMedia) – Âm nhạc buồn tẻ, người mẫu liên tục xảy chân, một góc sân khấu bị sập “nuốt chửng” một vị trong BGK là những chi tiết “ấn tượng” nhất đêm chung kết Grand Prix 2007.

Có lẽ chưa có đêm chung kết Grand Prix nào lại buồn tẻ và xảy ra nhiều sự cố như chung kết năm nay. Tối qua, tại cung thể thao Quần Ngựa Hà Nội đã diễn ra đêm chung kết cuộc thi thiết kế thời trang (Grand Prix) năm 2007. Cuộc thi đã thu hút được hơn một nghìn nhà thiết kế chuyên và không chuyên trong cả nước tham gia.

Sau các vòng sơ khảo, ban tổ chức đã chọn được ra 25 thí sinh có bộ sưu tập xuất sắc nhất. Một điều rất đáng mừng là độ tuổi trung bình của các nhà thiết kế rất trẻ (trẻ nhất 18 tuổi và lớn nhất là 29 tuổi), và vì trẻ, họ có những cái nhìn thực tế hơn, các bộ sưu tập mang tính đương đại nhưng vẫn có những nét truyền thống.

Đêm chung kết được tổ chức khá quy mô và hoành tráng, nhưng chất lượng chương trình lại quá kém khiến phần biểu diễn của các người mẫu không được xuất sắc, điều này làm giảm đi một phần vẻ đẹp của các bộ sưu tập, vì thế đêm chung kết đã diễn ra một cách nhạt nhẽo, kém hấp dẫn.

Sự nghiệp dư của một chương trình chuyên nghiệp

Sân khấu biểu diễn thể hiện sự nghiệp dư và lối suy nghĩ cổ hủ của đạo diễn. Tổ chức ở nhà thi đấu nhưng sân khấu lại hình vuông và ở một vị trí cách khá xa các khán đài. Thông thường, người ta làm sân khấu hình chữ nhật hoặc hình chữ T (nếu như ở các cuộc thi), sàn diễn sẽ làm rất chắc chắn. Còn tại chương trình này, sàn làm bằng mê – ka nên rất trơn, đã có không dưới 3 người mẫu trượt chân “vồ ếch” và rất nhiều người mẫu khác bị xảy chân nhưng may mắn là chưa bị ngã.Chính mặt sân khấu trơn như vậy nên các người mẫu biểu diễn mất hết tự tin, họ không dám “tung tẩy”, làm chủ sân khấu như thường lệ mà trở nên rón rén, đi từng bước nhỏ. Điều này ảnh hưởng lớn đến chất lượng trình diễn và các bộ sưu tập vì thế không được “tỏa sáng” một cách rực rỡ. Cả chương trình, chỉ có các người mẫu của công ty New Talent là có kinh nghiệm hơn cả, nên họ biểu diễn có phần tự tin và hấp dẫn hơn các người mẫu khác.

Âm nhạc của chương trình thật sự tệ hại, có cảm giác như là đạo diễn đã không giao cho một nhạc sỹ có kinh nghiệm để làm nhạc, mà chỉ biên tập những bản nhạc có sẵn, chính vì vậy mà âm nhạc “không liên quan” đến các bộ sưu tập. Có những bộ sưu tập khỏe khoắn, năng động thì được trình diễn trên nền nhạc chầm chậm, buồn buồn; đến những bộ váy thướt tha thì nhạc lại “giật đùng đùng”, thậm chí nhạc tắt để chuyển bài khi người mẫu vẫn đang trình diễn khiến người xem bị ức chế mà người mẫu cũng không có hứng để biểu diễn.

Một sự cố lên đến đỉnh điểm của vấn đề “nghiệp dư” trong công tác đạo diễn và thiết kế sân khấu, đó là khi ông Le Quốc Ân- Tổng Chủ tịch hiệp họi dệt may Việt Nam, đại diện ban giám khảo lên phát biểu tổng kết giải thưởng, khi ông vừa nói xong và lùi lại phía sau thì bất ngờ một góc sân khấu bị sập và kéo tụt ông xuống dưới đất. Cả nhà thi đấu đứng hết cả dậy vì sự cố này, một lúc sau ông mới chui được từ cái “hố” sâu hơn 1 mét ấy lên.

Khán giả thì không hiểu nguyên nhân, và họ nghĩ là thợ làm sân khấu rất ẩu, nhưng thực ra đạo diễn đã cho làm các lối đi trình diễn (chắc chắn) song song với các khối đèn nê ông (chỉ có một lớp mê – ka phủ trên). Cái khối đèn giống y như lối đi ấy không khác gì cái bẫy, và ông Le Quốc Ân đã không được hướng dẫn đi như thế nào nên đã “sập bẫy” – một sự cố rất đáng tiếc.

Chất lượng giải thưởng: Không ấn tượng

Năm nay, đã không có thí sinh nào thật sự gây ấn tượng với bộ sưu tập của mình và có vẻ “thua” các thí sinh năm trước. Đa số các bộ sưu tập vẫn lấy các chất liệu có sẵn, và ý tưởng không mới. Có đến 3 bộ sưu tập “học tập” ý tưởng của giải nhất Grand Prix 2005 Châu Chấn Hưng, tức là sự đa năng trong việc tạo dáng của các bộ sưu tập.

Ban giám khảo năm nay ngoài những thành viên quen thuộc như ông Lại Văn Sâm – Trưởng ban thể thao, giải trí, thông tin, kinh tế Đài THVN, bà Minh Hạnh – giám đốc Viện mẫu thời trang Việt Nam, NTK Nhật Bản Junko Koshino… Ban tổ chức còn mời một số nhà thiết kế trẻ từng đoạt giải các năm trước nhằm tăng tính hấp dẫn và sự trẻ trung trong việc thẩm định các bộ sưu tập dự thi.

Kết quả cuối cùng như sau:

Giải thưởng lớn (giải thưởng cao nhất cuộc thi) thuộc về thí sinh Nguyễn Trọng Hoàng đến từ trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật TP.HCM

Giải Nhà thiết kế trong năm: Trần Cao Anh Tuấn

Giải Nhà thiết kế tương lai – Nguyễn Thị Khánh Vi

Giải Chất liệu: Nguyễn Văn Khoa

Giải Màu sắc: Vũ Khắc Trung

Giải Ý tưởng: Ngô Thị Trang

Giải Bố cục tổng thể: Trần Như My

Lưu Việt Hùng và Album mới

large_112462.jpg

(VnMedia)Từ một ca sỹ chuyên hát nhạc thị trường và cũng có một vị trí đáng kể trong dòng nhạc giải trí, Lưu Việt Hùng chàng “Hoàng tử đại dương” bất ngờ phát hành một album quay ngược 180 độ với phong cách sở trường của mình, đó là album nhạc Trịnh Công Sơn và Phú Quang. 

Trong cái heo may lãng đãng của thu Hà Nội, chợt nghe Hà Nội ngày trở về của Phú Quang do Hùng hát, thấy một cảm xúc nhè nhẹ len lỏi trong tâm hồn. Đó là sự đồng cảm của một người con không phải sinh ra tại Hà Nội nhưng lại có những năm tháng tuổi mới lớn gắn bó với những con đường rợp bóng cây của phố phường Thủ đô. 

Lưu Việt Hùng sinh ra tại Hải Phòng trong một gia đình không ai làm nghệ thuật. Tuổi thơ của Hùng trải qua không mấy êm đềm vì gia đình khó khăn, bố lâm bệnh nằm nhà, mẹ thì làm công nhân “thảm len” Hải Phòng – một ngành nghề mà không đủ sống mà vẫn không bỏ được vì là nghề gia truyền. Ký ức tuổi thơ của Hùng là những tờ giấy ghi lời dặn dò của mẹ mỗi lần bà đi làm mà chưa kịp ra chợ mua gạo. Hùng luôn là người đi “mua chịu” và những bà bán hàng thấy thằng bé ngoan ngoãn dễ thương cũng sẵn lòng mà không hề phàn nàn.

 Tuổi thơ khá vất vả nhưng cũng không ngăn được sở thích ca hát của cậu. Những buổi nghỉ học theo mẹ đến xưởng, Hùng thường thi hát với các cô trong xí nghiệp và lúc nào cũng giành phần thắng. Và cũng trong những tháng năm tuổi thơ ấy, Hùng đã đoạt được một giải Nhì cuộc thi Tiếng hát hoa phượng đỏ thành phố Hải Phòng. Hùng bảo, số em chỉ có duyên với giải nhì. Từ giải Tiếng hát hoa phượng đỏ đến giải Tìm kiếm tài năng Close-up và một số giải thưởng nho nhỏ khác, chưa bao giờ biết cảm giác của người đứng trên vị trí cao nhất của người chiến thắng, chính vì vậy mà em luôn nỗ lực hết mình, có thể bây giờ em cũng chưa hẳn là thành công nhưng em sẽ tiếp tục phấn đấu cho con đường sự nghiệp của mình. 

Rời Hải Phòng lên Hà Nội học.. múa, Hùng bắt đầu có những tháng năm đầy kỷ niệm tại mảnh đất Thủ đô. Học múa nhưng lại có giọng hát và ngoại hình khá, Hùng đi hát quán bar kiếm tiền học, và sau đó tham gia vào Nhóm Giao thời (cùng Hồ Hoài Anh và Hoàng Hiệp). Tuy nhiên, Giao thời cũng tồn tại không lâu thì tan rã. Nghe tin có cuộc thi hát Tìm kiếm tài năng Close-up, Hùng tham gia và bay vào thành phố Hồ Chí Minh dự thi. Đoạt giải nhì và giải thí sinh có phong cách biểu diễn ấn tượng cuộc thi này, Hùng bắt đầu bước chân vào con đường ca hát chuyên nghiệp. Một năm sau anh về đầu quân cho công ty T&V của “bầu Hòa” và đồng hành cùng công ty từ đó đến nay.

 Lưu Việt Hùng đã phát hành 2 album Hoàng tử đại dương 1&2 và cũng được một bộ phận khán giả trẻ đón nhận và yêu thích. Bẵng đi một vài năm anh mải mê chạy sô hết trong nước rồi nước ngoài, Hùng và công ty bất ngờ cho phát hành một album khác “chất” hoàn toàn sở trường của anh. Những tình khúc Trịnh Công Sơn và Phú Quang là album có ý tưởng bắt nguồn từ những chuyến biểu diễn ở nước ngoài. Khi ấy Hùng thường hát một vài bài nhạc Trịnh sau khi đã “quậy tơi bời” những ca khúc trẻ trung sôi động, và thật bất ngờ là khán giả lại cổ vũ nhiệt liệt. Sau đó, nhiều sô diễn ở nước ngoài Hùng liên tục nhận được lời yêu cầu hát nhạc Trịnh. Được sự động viên của nhiều anh chị đồng nghiệp, Việt Hùng mới dám bắt tay vào làm album này, những cũng mới chỉ dám khiêm tốn với 4 bài nhạc Trịnh và 4 ca khúc của nhạc sỹ Phú Quang.

 Có thể Hùng hát Hà Nội ngày trở về, Nỗi nhớ mùa đông, Về lại phố xưa… không được hay như Trọng Tấn và Hồng Nhung, nhưng ở Hùng lại có sự chân thành và giản dị. Bởi Hùng nói rằng tuổi thơ Hùng gắn bó với Hải Phòng nhưng chính Hà Nội mới là nơi anh lưu lại nhiều kỷ niệm nhất. Mỗi lần trở ra Hà Nội, Việt Hùng lại chọn những quán café gần Bờ Hồ hay hồ Thiền Quang.

 Hùng thích mùa thu Hà Nội với cái bảng lảng sương khói Hồ Tây và lãng đãng heo may mỗi khi dạo những con phố rợp bóng cây của phố phường Hà Nội. Còn với nhạc Trịnh, Hùng nói, không phải em hát theo trào lưu hay định gây “sốc” đâu, đơn giản là do khán giả yêu cầu nhiều quá. Với lại, giai đoạn này em thấy mình chín chắn và nhiều trải nghiệm hơn, có nhiều điều đồng cảm với âm nhạc Trịnh Công Sơn bởi nhạc Trịnh vốn đầy những chiêm nghiệm về thân phận con người. Tuổi thơ của em trải qua trong vất vả, bố nằm bệnh 8 năm rồi mất lúc em vừa bước vào tuổi dậy thì rất cần sự giúp đỡ của người cha, chính những điều đó khiến em cảm thấy đôi khi có những ca khúc của Trịnh Công Sơn chính là nỗi lòng mình vậy. 

Mỗi người đều có một con đường riêng và chẳng con đường nào là không có chông gai. Với Hùng cũng vậy, trên con đường ca hát của Hùng cũng có nhiều niềm vui và nỗi buồn, có những khó khăn và cũng nhiều thuận lợi. Ở một giai đoạn mới, Hùng muốn thay đổi hình ảnh của mình kể cả phong cách lẫn âm nhạc và dòng nhạc “sang” là sự lựa chọn của Hùng, có thể khán giả chưa quen nghe Hùng hát thể loại này, thế nhưng hy vọng khán giả sẽ tìm thấy những sự đồng cảm giống như Hùng cũng từng có nhiều đồng cảm với những ca khúc về Hà Nội hay những tình khúc của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn

“Đợi và… Nhớ” cùng nhạc sỹ Huy Thục

thuc1.jpg

(VnMedia) - Hào hùng và lãng mạn qua những ca khúc, dí dỏm và đầy lạc quan trong phần giao lưu, nhạc sỹ Huy Thục chính là nhân vật nổi bật nhất trong Con đường âm nhạc “Đợi và Nhớ” vừa diễn ra đêm qua. 

Bước vào tuổi 74 nhưng nhạc sỹ – đại tá Huy Thục vẫn còn cực kỳ minh mẫn và khỏe mạnh. Giọng nói ông khi thì sang sảng, lúc lại trầm tư khi kể về cuộc đời làm âm nhạc của mình. Con đường âm nhạc của Huy Thục mang tên Đợi và Nhớ được đánh giá là một trong những chương trình hay nhất thời gian gần đây.

Lê Huy Thục là một cậu bé hát hay nhưng lại bước vào con đường âm nhạc bằng việc chơi đàn violon khi vừa tròn 15 tuổi. Năm 1956 ông vào Đoàn Văn công Quân khu Hữu Ngạn. Sau đó ông theo học lớp sáng tác âm nhạc đầu tiên tại Trường Âm nhạc Việt Nam. Một thời gian sau, ông lại được cử đi tu nghiệp tại Nhạc viện Liszt ở Hongrie. Về nước ông tham gia giảng dạy ở Trường Nghệ thuật Quân đội.  Trong thời kỳ Kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông đã lặn lội cùng chiến sĩ trên mặt trận đường 9 Nam Lào. Sau đó ông về làm lãnh đạo và chỉ đạo nghệ thuật Đoàn Ca múa Tổng cục Chính trị. Ông đã xuất bản hai Tuyển tập ca khúc và album Tiếng đàn ta-lư. Nhạc sỹ Huy Thục đã nhận được Giải thưởng của Hội Nhạc sĩ Việt Nam (1993, 1995), Giải thưởng Bộ Quốc Phòng (1994), Giải thưởng Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh (1980). 

Trong suốt quãng đời tham gia chiến tranh, với tư cách là một nhạc sỹ, ông đã sáng tác rất nhiều ca khúc được quân và dân cổ vũ và đón nhận. Nhiều tác phẩm âm nhạc của ông trở nên phổ biến rộng rãi trong công chúng và có sức sống mãnh liệt đến tận bây giờ như Hoan hô chiến sỹ Điện Biên, Bác đang cùng chúng cháu hành quân, Tiếng đàn ta-lư, Người con gái Pa Cô, Đợi, Trăng khuyết, Mưa xuân… 

Những ca khúc này một lần nước lại được vang lên trên Con đường âm nhạc của Huy Thục - một chương trình mà từ lâu ông hằng mong ước. Chính vì vậy, khi xuất hiên trên sân khấu, nhạc sỹ Huy Thục đã rất run vì xúc động, tuy nhiên ngay sau đó, ông đã cuốn khán giả vào câu chuyện cuộc đời nghệ sỹ của ông bằng chính những tác phẩm âm nhạc và những câu chuyện hóm hỉnh của mình. Sân khấu được thiết kế như một cánh rừng gợi cho người xem và ngay chính nhạc sỹ Huy Thục nhớ về một thời chiến tranh khỏi lửa của những khu rừng Trường Sơn. Hình ảnh mặt trăng vàng hiện giữa cánh rừng già như một điểm nhấn quan trọng, thể hiện sự lãng mạn như chính tâm hồn nhạy cảm của nhạc sỹ Huy Thục được bao bọc bởi vẻ rắn rỏi bên ngoài. 

Con đường âm nhạc của Huy Thục được vẽ khá đầy đủ với các giai đoạn sáng tác cùng những tác phẩm tiêu biểu của ông. Giai đoạn đầu là những ca khúc cách mạng rồi đến những tác phẩm viết trong kháng chiến chống Mỹ. Sau đó là những ca khúc mang âm hưởng dân gian và những ca khúc nhạc nhẹ viết trong thời hiện đại. Bên cạnh đó còn có tác phẩm khí nhạc viết cho đàn bầu Vì miền Nam rất nổi tiếng của ông. Hàng loạt ca khúc được tái hiện lại suốt dọc con đường sáng tác của nhạc sỹ Huy Thục. Tốp ca mở màn với Hoan hô chiến sỹ Điên Biên và sau đó là nhóm Phương Bắc với ca khúc Xe thồ Điện Biên. Đây là hai trong số những ca khúc đầu tay của ông và cũng là những bài hát nổi bật viết trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp.

 Ảnh minh họa

 Niềm hạnh phúc của vị nhạc sỹ già khi nhận hoa của những người thân yêu.

 Một trong những câu chuyện ông kể hay nhất và dí dỏm nhất cũng chính là sự ra đời của ca khúc Bác đang cùng chúng cháu hành quân. Ông kể rằng sau khi Bác Hồ mất, có quá nhiều ca khúc viết để “khóc” Bác. Và ông cũng muốn viết một bài để tưởng nhớ Người. Và vì muốn có cái riêng của mình ông đã vào chiến trường để xem bộ đội, chiến sỹ “khóc” Bác như thế nào. Và ông đã cảm nhận được tình cảm của lính đối với vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc, ấy là dù Bác đã đi xa nhưng hình bóng Bác luôn hiện hữu trong mỗi trái tim chiến sỹ và đó chính là sức mạnh để chiến thắng quân thù. 


Hay như câu chuyện về sự ra đời của ca khúc Tiếng đàn ta lư nổi tiếng. Một câu chuyện vừa dí dỏm nhưng lại vô cùng xúc động khiến ông rưng rưng khi kể lại đoạn biểu diễn cho Bác Hồ xem, ông đã hồi hộp, lo lắng như thế nào khi mà Tường Vy mới cất tiếng hát lên được vài câu thì Bác bảo dừng lại để hỏi xem ai là người sáng tác bài này, rồi Bác hỏi “chú hiểu gì về người Vân Kiều”… những lời giải thích của Huy Thục khiến Bác rất hài lòng và ngay lập tức yêu cầu Bộ chính trị tặng luôn cho Huy Thục Huân chương lao động hạng Nhì. Hoặc câu chuyện về sự tình cờ của ca khúc Đợi. Đó là khi đoàn ông đi biểu diễn ở Nam Định, trong một bữa ăn xôi sáng ông đã đọc được bài thơ Đợi của Vũ Quần Phương đăng trên báo Quân đội nhân dân mà bà bán hàng dùng để gói xôi, ông đã rất thích bài thơ này và ca khúc Đợi ra đời ngay trong chuyến đi biểu diễn đó.

Những câu chuyện của ông được minh họa bằng những ca khúc một thời vang bóng. Mặc dù không có Tường Vy với Tiếng đàn ta lư thánh thót, cao vút ngày nào nhưng thay vào đó là sự tiếp nối của các ca sỹ trẻ. Đăng Dương, Lan Anh và Phương Nga đã thổi một luồng gió mới vào ca khúc “đinh” của chương trình khi lần đầu tiên Tiếng đàn ta lư được hát tam ca. Dù chưa thật sự hoàn hảo nhưng cũng đủ để làm hài lòng khán giả. 

   

 Ảnh minh họa

 Phương Nga – Đăng Dương – Lan Anh hát “Tiếng đàn Ta lư”.

 Ở mảng những ca khúc dân gian, hơi thất vọng về Sao Mai Phương Thảo khi hát không thành công hai ca khúc được coi là nổi bật nhất của Huy Thục ở phong cách này là Trăng khuyết và Đợi (phỏng thơ Vũ Quần Phương). Đây là hai ca khúc rất hay, rất tình của Huy Thục. Đợi qua giọng ca Thúy Mỵ đã từng đoạt huy chương vàng Hội diễn ca múa nhạc chuyên nghiệp toàn quốc 1988. Trăng khuyết từng được Duy Thường hát rất hay trên sóng truyền hình và đã đưa Tân Nhàn bước lên bục vinh quang với giải nhất Sao Mai 2005. Tuy nhiên, Phương Thảo đã chưa thể hiện được sự tinh tế trong hai ca khúc này. 

Anh Thơ khá thành công khi thể hiện lại Người con gái Pa Cô và Mưa xuân thật ngọt ngào. Lan Anh cũng làm sống lại một ca khúc rất dễ thương từng được các cô gái dân công hỏa tuyến rất yêu thích thời đó - Ơi dòng suối La La, bên cạnh tốp nữ Nhạc viện Hà Nội khá nhuyễn và duyên dáng với Tiếng hát trên đường quê hương. 

Có một điều khá bất ngờ là các ca khúc “hiện đại” của nhạc sỹ Huy Thục cũng trẻ trung không kém gì các nhạc sỹ đương đại. Một loạt các ca khúc như Xa biển (Đăng Dương và tốp nữ hát), Cánh diều tôi (Trọng Tấn) và đặc biệt là Tiếng ca hạnh phúc được trình bày bởi Phương Nga – giải nhất Sao Mai 2001 đã cho thấy sức sáng tạo trong con người nhạc sỹ Huy Thục còn vô cùng mãnh liệt. 

MC Lê Anh càng dẫn càng có tiến bộ, trước khi diễn ra chương trình anh đã dành khá nhiều thời gian để tiếp xúc và trò chuyện cùng nhạc sỹ Huy Thục. Chính vì vậy mà anh đã khá khéo léo trong việc dẫn dắt câu chuyện góp phần làm tăng “kịch tính” khiến các phần giao lưu diễn ra khá hoàn hảo và hấp dẫn. Con đường âm nhạc của nhạc sỹ Huy Thục giống như món quà quý tặng chính người nhạc sỹ tài hoa, và cũng là một món ăn ngon trong bữa tiệc âm nhạc mà khán giả được thưởng thức.

Đạo diễn Hà Bắc và cuộc dạo chơi với hội họa

11.jpg

Thiếu nữ ngắm hoa sen (tranh Hà Bắc) 

(VnMedia) – Là một đạo diễn phim hoạt hình nổi tiếng từng đoạt nhiều giải thưởng, đạo diễn – NSƯT Hà Bắc còn là một họa sỹ thành công ở khá nhiều chất liệu như sơn dầu, gỗ, lụa… “Lụa và giấy dó” là tên cuộc triển lãm của anh và vợ anh – nhà điêu khắc Mai Thu Vân sẽ được khai mạc sáng 10/9/2007 tại 16 Ngô Quyền – Hà Nội.Gặp anh tại phòng tranh khi cả hai vợ chồng đang bận rộn chuẩn bị cho triển lãm, cuộc trò chuyện của chúng tôi diễn ra trong vội vã, thật ngắn gọn.

Là một đạo diễn phim hoạt hình, nhưng anh lại tổ chức triển lãm tranh. Anh có thể nói mục đích của cuộc triển lãm này?

Đây là một cuộc dạo chơi trong sự tìm tòi nghệ thuật của tôi. Làm bất cứ lĩnh vực nghệ thuật gì từ âm nhạc, sân khấu, điện ảnh đều là đi tìm cái đẹp. Cái đẹp không nhất thiết phải lồ lộ ra, nhiều khi trái khoáy cũng là cái đẹp. Trong bước đường đi tìm cái đẹp có nhiều ngả, hội họa cũng vậy, nhiều chất liệu như khắc gỗ, sơn mài, sơn dầu, vi tính đồ họa 3D… Đối với tôi, lụa cũng là một phương tiện để đi tìm cái đẹp vì cái đẹp trong lụa mộc mạc, dung dị của chất liệu cổ truyền nhưng nó sâu thăm thẳm, càng tìm càng xa vời.

Trong cái khoảng “xa vời” của lụa, thì anh đánh giá mình đang ở khoảng nào thể hiện qua cuộc triển lãm này?

Với bất cứ một nghệ sỹ nào nếu không tự cho mình là cái gì thì sẽ không bao giờ dám làm. Nói vui như một đạo diễn phim hoạt hình thì “bất cứ một họa sỹ nào cũng giống như một con mèo, bỏ đuôi mình ra xem thì thấy nó cũng rất dài”. Tôi thì không nghĩ là mình làm được điều gì đó mới mẻ với lụa, nhưng ít ra thì tôi cũng đã mạnh dạn đưa ra những tìm tòi mới của tôi trong cuộc riển lãm này.

Được biết trong cuộc triển lãm này, vợ anh cũng tham gia?

Bà xã mình là Mai Thu Vân – giảng viên khoa điêu khắc đại học mỹ thuật Hà Nội. Cô ấy là nhà điêu khắc từng cho ra đời khá nhiều sản phẩm gò đồng như Điện biên phủ, chân dung phụ nữ…. và từng được nhiều giải thưởng. Vân là nhà điêu khắc nên quen nhìn hình khối, nhưng lần này cô ấy muốn nhìn cuộc sống qua một lăng kính khác, đó là giấy dó – một chất liệu cổ truyền và cũng rất khó tính trong việc sử dụng.

Anh nói rằng hội họa là một cuộc dạo chơi, đó có phải là cách để anh cân bằng những áp lực công việc trong cuộc sống?

Hoàn toàn không phải. Bởi nói dạo chơi nhưng thật ra là sự lao động nghiêm túc và chúng tôi đã làm cật lực, một phần cũng vì đam mê. Nếu nói “thành chính quả” với lụa thì e rằng hơi khó, nhưng tôi cũng đưa ra được quan điểm của mình về các thủ pháp xử lý trên nền lụa như vẽ loang, vẽ nước, vẽ khô hay các mảng khối trong lụa, nó có cái chung của hội họa nhưng lại mang nét rất riêng của chất liệu cổ truyền. Càng tìm tòi càng cảm thấy thú vị và càng thấy mình phải làm nhiều việc nữa. Tuy nhiên trong triển lãm này tôi cũng đưa ra những thể nghiệm như các bức vẽ chân dung thiếu nữ trên bố cục hình vuông – một bố cục rất khó tính trong việc sử dụng và tôi hoàn toàn hài lòng về sự thử nghiệm này của mình.

Nếu như các bức tranh của anh là “tả thực” trên chất liệu lụa, thì tranh của Mai Thu Vân lại là “trừu tượng” trên nền giấy dó, đó có phải là sự cân bằng, thưa anh?

Đúng là như vậy. Đã triển lãm chung thì làm sao hai người phải làm nền cho nhau, bổ sung và làm điểm nhấn cho nhau. Cách đây 3 năm chúng tôi cũng đã có một triển lãm chung. Ngày ấy Vân làm gò đồng còn tôi thì sử dụng chất liệu sơn dầu. Nếu như gò đồng của Vân là những mảng khối chắc chắn, nuột nà thì sơn dầu của tôi lại phá phách theo phong cách trừu tượng. Còn ở cuộc triển lãm này, tôi “chân phương”, giản dị với gam màu đen trắng trên lụa thì Vân lại rực rỡ, hiện đại và trừu tượng với giấy dó. Điều này tưởng đối chọi nhau nhưng thực ra nó là sự cân bằng âm dương và còn là sự hỗ trợ nhau để tôn nhau lên.

Những bức tranh trong triển lãm này được anh vẽ trong thời gian nào? Ý tưởng vẽ tranh trên lụa của anh ra đời cách đây bao lâu ạ?

Thật ra ý tưởng thì có từ lâu rồi. Khi hình thành ý tưởng rồi thì mình phải tìm tòi, học hỏi, suy ngẫm còn khi bắt tay vào vẽ thì từ đầu năm 2007.  Còn với lụa, cách đây 25 năm tôi đã từng có cuộc triển lãm giấy dó và lụa ở bên Đức. Lụa là chất liệu truyền thống của cha ông ta và tôi cũng được học trong trường. Tuy nhiên, càng “chơi” với lụa thì càng thấy thú vị. Để vẽ được những bức tranh như trong triển lãm này thì phải có quá trình rèn luyện chứ không phải trong chốc lát mà nhảy từ chất liệu này sang chất liệu khác mà thành công ngay được.

Để có một cuộc triển lãm này anh chị đã phải bỏ ra khá nhiều thời gian, công sức và cả tiền bạc. Vậy anh có hy vọng sau cuộc triển lãm này, tranh của anh sẽ bán được nhiều và đủ tiền để bù vào khoản vốn mà anh chị đã bỏ ra?

Nói chung số tôi không giàu nhưng mà cứ “hết” lại “có”. Triển lãm trước thì có thu hồi vốn và có “lồi” ra chút đỉnh, nhưng không vì thể giàu lên được, khoản đó chỉ đủ để mình tái sản xuất và nuôi niềm đam mê. Với cuộc triển lãm này, tôi cũng hy vọng dù không thể nói trược được điều gì. Bởi vì, giống như một cuộc dạo chơi nếu như đi vào trời nắng đẹp thì sẽ ất vui vẻ, nhưng mà gặp trời mưa thì sẽ rất chán. Nhưng tôi có sự trải nghiệm thế này: Bất cứ có sự tìm tòi nào, sự sáng tạo lao động nghệ thuật nghiêm túc nào, thì rồi nó cũng có “cánh” mà bay thôi.

Tôi là người đã bán rất nhiều tranh ở nhiều nước trên thế giới, tôi bán tranh từ những năm 80 nên cũng chẳng có gì lạ lẫm. Có người Mỹ đã mua tranh của tôi với giá hàng nghìn đô la một bức, rồi có vị khách Trung Quốc ngày xưa dám bỏ ra 1/10 tiền lương tháng để mua bức tranh của tôi thì tôi cũng tin vài khả năng của mình.

Tôi nghĩ rằng nếu như bây giờ có tranh sơn dầu cực kỳ trừu tượng thì vẫn có thể bán được mấy nghìn đô la Mỹ, tuy nhiên không phải lúc nào cũng bán được giá như thế. Dù vậy, tôi vẫn sống được với tranh hơn là những thứ khác, đặc biệt là với nghề làm phim hoạt hình như thời điểm hiện nay.

Xin cảm ơn anh và chúc triển lãm của anh chị thành công!

 Ảnh minh họa

 Thu vàng (tranh Hà Bắc)

 Ảnh minh họa

 Thiếu nữ áo xanh (tranh Hà Bắc)

 Ảnh minh họa

 Về quê (tranh Mai Thu Vân)

 

Ảnh minh họa

 Phố và quê (tranh Mai Thu Vân)

Thần tượng âm nhạc: Lại một “ứng viên” nữa bị loại

trang-be.jpg

(VnMedia) – Được đánh giá là một trong hai giọng hát xuất sắc nhất cuộc thi, tuy nhiên cũng giống như Hải Yến, Thảo Trang là người có số phiếu bình chọn ít nhất và bị loại sau đêm gala 6.

Nhạc sỹ Tuấn Khanh đã nhận xét trong buổi công bố kết quả vừa diễn ra ít phút là anh lo lắng cho Thảo Trang. Vì Thảo Trang là mẫu ca sỹ mà nhiều khán giả thích nhưng lại chỉ theo dõi mà không bình chọn. Cuối cùng thì điều lo lắng đó đã trở thành hiện thực, cô đã phải chia tay Thần tượng âm nhạc sau 6 tuần thi đầy hào hứng và khá thành công.

Ở đêm gala 6 – Khúc biến tấu của dân gian đương đại, Thảo Trang đã chọn hát bài Ngẫu hứng ngựa ô (Trần Tiến) – một ca khúc rất quen thuộc mang âm hưởng dân ca Nam Bộ. Thảo Trang là người hát cuối cùng và cũng là thí sinh “hâm nóng” sân khấu bởi phong cách biểu diễn. Tuy nhiên cô hát vẫn chưa thực sự thành công, nhất là đoạn đầu bài cô hát giả thanh không được tốt nên ảnh hưởng nhiều đến cả bài hát.

Đúng như dự đoán của VnMedia, Thảo Trang là người có giọng hát tốt, phong cách biểu diễn phóng khoáng và khá có duyên sân khấu. Tuy nhiên, cô lại không giữ được phong độ nên rất thất thường, cùng với việc thiếu sáng tạo trong các đêm thi. Điều này khiến khán giả ngày càng hoài nghi về khả năng của Thảo Trang, có lẽ vì vậy mà lượng “fan” của cô ngày càng ít đi. Trang đã không thể “cứu vãn” được tình thế đành chấp nhận chia tay cuộc thi sau tuần thứ 6.

Có một điều khá lạ là trong đêm công bố kết quả này, khi biết mình bị loại, Thảo Trang vẫn cười rất tươi và cảm ơn khán giả đã ủng hộ. Và cũng giống như các thí sinh bị loại trước đó, Thảo Trang cũng nói một câu rất… quen thuộc là, mong quý vị khán giả bình chọn cho những thí sinh còn lại để tìm ra một thần tượng xứng đáng nhất cuộc thi.Đây có thể nói là đêm “chia ly” bình lặng nhất kể từ đầu chương trình đến giờ. Không có nước mắt, không có những biểu hiện của “sốc” và cũng không có những cái ôm chặt nhau vỗ về như trước, chính Thảo Trang là người mạnh mẽ nhất, và cô hoàn toàn đủ bình tĩnh để hát hết bài hát tạm biệt khán giả, cũng như tạm biệt cuộc thi. Dường như Thảo Trang cũng đoán biết trước được kết quả nên cô đón nhận nó một cách khá thoải mái.

Có thể nói Ngọc Minh và Duy Khánh là hai thí sinh may mắn nhất trong cuộc thi này. Ngọc Minh nhận được vé mời “thế chân” thí sinh Thùy Dương sau khi cô này bỏ cuộc vì lý do sức khỏe. Duy Khánh thì bị chê là hát quá giống thần tượng, nhưng có lẽ chính cái sự “giống” này khiến anh có mặt tận những vòng thi quyết định. Cả Ngọc Minh và Duy Khánh từng bị rơi vào nhóm bottom (nhóm đứng cuối bảng xếp hạng), thế nhưng họ vẫn may mắn được đi tiếp vào vòng trong bởi sự ủng hộ của khán giả.

Ngọc Ánh và Phương Vy, theo nhận định của VnMedia là 2 thí sinh có hệ số “an toàn” cao nhất tính đến thời điểm này. Điều này càng được khẳng định khi trong buổi công bố kết quả vừa diễn ra, Ngọc Ánh và Phương Vy là hai thí sinh có số điểm dấn đầu và ung dung bước tiếp vào vòng trong.Như vậy, đêm gala thứ 7 của chương trình Thần tượng âm nhạc sẽ chỉ còn 4 thí sinh dự thi là Ngọc Ánh, Phương Vy, Ngọc Minh và Duy Khánh. Chủ đề của đêm gala này là “Thử thách”. Mỗi thí sinh sẽ phải trình bày hai bài hát, trong đó một bài do ban giám khảo lựa chọn, còn bài kia là do các thí sinh khác chỉ định. Đây là đêm thi hứa hẹn gay cấn và hấp dẫn.

Tùng Huy

NSƯT Vũ Dậu: Tôi yên tâm về Ngọc Châu

large_112117.jpg

Vũ Dậu của một thời nhan sắc

(VnMedia) - “Bản thân tôi không nghĩ như nhiều người làm cha mẹ khác. Không ai ép được duyên phận nên tôi sẵn sàng chờ đợi đến một ngày nào đó Ngọc Châu sẽ tìm được một nửa của mình. Châu không bị chịu áp lực của gia đình nên sống khá thoải mái và dành nhiều thời gian cho sự nghiệp. Châu là người hiền lành tử tế, sống có trách nhiệm nên tôi hoàn toàn tin tưởng và yên tâm về đứa con trai yêu của mình” -  NSƯT Vũ Dậu tâm sự.

Gặp chị ngày Hà Nội chớm thu trong căn nhà nhỏ giản dị nhưng ấm cúng. Câu chuyện giữa chúng tôi như những người thân lâu ngày gặp lại. Ban đầu còn chút dè dặt vì nói chuyện với nhà báo, nhưng chỉ một lúc sau, chị sôi nổi hẳn lên. Vẻ đẹp mặn mà của nhan sắc từng làm mê đắm biết bao chàng trai, cùng giọng hát cao vút, ngọt lịm thuở nào như ùa về, hiện lên gương mặt đã vào tuổi ngũ tuần nhưng vẫn còn nguyên nét đẹp quý phái, lịch lãm của người con gái đất Tràng An.

Chị vào nghề hát như thế nào ạ?

Nhà tôi hồi xưa ở Trần Nhật Duật, rất gần các đoàn cải lương như Kim Phụng, Chuông Vàng… do vậy mà cứ cuối tuần bố mẹ lại tổ chức cho cả gia đình đi xem hát. Gia đình tôi không ai làm nghệ thuật nhưng cả nhà đều rất yêu ca hát, có lẽ cái “chất nghệ” nó ngấm vào tôi từ nhỏ nên tôi thích múa hát và tham gia sinh hoạt tại Đội sơn ca của Đài tiếng nói Việt Nam từ lúc 13 tuổi. Sau đó tôi trúng tuyển và Đoàn ca múa trung ương khi vừa tốt nghiệp lớp 10. Tôi vào nghề hát cũng không mấy khó khăn và cũng chẳng tình cờ, cứ như là sinh ra để làm ca sỹ vậy. Ngày bố tôi đưa tôi vào Đoàn ca múa trung ương, khi về nhà, cụ nói với em trai tôi rằng “chị con sau này sẽ trở thành ca sỹ nổi tiếng”, tôi nghĩ cụ đã nhìn thấy trước được khả năng và lòng yêu nghề của tôi.

Vào nghề lúc 18 tuổi, cái tuổi đầy mơ mộng và khát khao. Nhưng môi trường của các Đoàn nghệ thuật khi ấy rất khắc nghiệt bởi còn nhiều tư tưởng bảo thủ, chị đã trải qua giai đoạn ấy như thế nào ạ?

Đúng là thời ấy rất khắt khe và nghiêm khắc. Tuy nhiên, chính điều ấy lại rèn rũa tôi trưởng thành. Hàng ngày chúng tôi phải dành 45 phút luyện thanh, sau đó mới tập bài. Ở đoàn chia ra làm 3 nhóm hát tốp ca, tôi được phân vào nhóm tốp ca với đàn thập lục. Được cái thông minh, chăm chỉ và nhanh nhẹn nên tôi thường được chọn đi biểu diễn cùng một số bạn trong nhóm, bởi không phải lúc nào cả tốp cũng được đi diễn mà chỉ chọn những diên viên nổi trội mà thôi.

Ngày đó ở Đoàn rất khắt khe trong chuyện trai gái yêu nhau, nhưng chị lại yêu… khá sớm. Chị vượt qua những định kiến đó như thế nào?

Hồi tôi vào Đoàn thì anh Ngọc Hướng (chồng NSƯT Vũ Dậu – pv) đang là bí thư chi đoàn và là đối tượng Đảng. Anh Hướng hơn tôi 9 tuổi nên chín chắn và từng trải lắm. Không hiểu sao gặp tôi là anh ấy có cảm tình ngay, dù trong đoàn nhiều chị rất đẹp. Khi anh Hướng đặt vấn đề yêu đương tôi đã rất sợ vì có những đôi yêu nhau đã bị nhận án kỷ luật buộc rời khỏi Đoàn. Nhưng hồi đó anh Hướng rất nghiêm túc trong quan hệ, lại là người năng động, nhiệt tình và làm tốt tất cả công việc nên lúc nào cũng được cấp trên tin tưởng và đồng nghiệp quý mến. Yêu nhau 5 năm thì chúng tôi làm đám cưới, “tình đầu, tình cuối” luôn. Và chúng tôi sống với nhau đến tận bây giờ.

Có vẻ anh chị là một trong những đôi vợ chồng sống hạnh phúc nhất trong giới “nghệ” Hà Nội. Đâu là bí quyết ạ?

Trước hết là do cái thời của chúng tôi tạo cho chúng tôi tính cách khác các bạn trẻ bây giờ. Ngày đấy yêu trong sáng và chung thủy lắm, đa số thế hệ chúng tôi thời đó đều như vậy. Còn bản thân tôi, tôi là người rất nghiêm túc kể cả trong công việc cũng như đời sống tình cảm. Tôi là người tự trọng và luôn tôn trọng những gì thuộc về “nền nếp gia phong”. Anh Hướng lại là một người đàn ông quảng đại, nhân hậu và luôn sống hết mình vì người khác. Do đó, dù cuộc sống cũng đôi lúc sóng gió, nhưng chúng tôi vẫn vượt qua. Cả hai chúng tôi đều rất trân trọng những giá trị gia đình, bởi gia đình là nền tảng cho mọi sự thành công khác.

 Ảnh minh họa

 NSƯT Vũ Dậu thời hiện tại (ảnh Bá Lục)

Chị hài lòng về cuộc sống hiện tại của gia đình mình chứ?

Tôi hoàn toàn hài lòng, kể cả những lúc gia đình tôi khó khăn nhất. Tôi “bị” về hưu đúng cái lúc chín muồi nhất của nghề hát, lúc mà kỹ thuật ở đỉnh cao, cảm xúc dồi dào bởi sự trải nghiệm trong cuộc sống, kinh nghiệm sân khấu rất dày vì đã từng đi biểu diễn hàng chục quốc gia trên thế giới, từng nhiều lần đi biểu diễn nơi bom đạn ở chiến trường, thậm chí những địa điểm ác liệt như Vĩnh Linh – Quảng Trị… Nhưng quy định của nhà nước thì phải chấp hành thôi. Ngày đó tôi vô cùng hụt hẫng, thế nhưng tôi là con người tự trọng nên hôm trước đọc quyết định, hôm sau tôi viết đơn và… về luôn, lúc ấy tôi mới có 45 tuổi và đó là năm 1989.

Đang là một ca sỹ nổi tiếng với hàng loạt ca khúc liên tục được phát trên sóng phát thanh và truyền hình, đặc biệt gắn với ca khúc Những ánh sao đêm (Phan Huỳnh Điểu), chị đột ngột phải về nghỉ hưu, trong khi cả nước lại vừa xóa bỏ thời kỳ bao cấp chuyển sang kinh tế thị trường. Chắc khi ấy gia đình chị gặp rất nhiều khó khăn?

Lúc đó thì cả nước đều khó khăn vì thay đổi cơ chế kinh tế, nhưng đối với riêng tôi thì thật sự là rất vất vả, bởi vừa thiếu thốn vật chất lại hụt hẫng cả về tinh thần. Đó là thời điểm khủng hoảng nhất trong cuộc đời tôi. Nhưng tôi may mắn vì có người chồng bản lĩnh và đầy nghị lực, chính anh và các con tôi đã là nguồn động lực để tôi đứng lên và tiếp tục phấn đấu. Ngày ấy tôi quyết định đã về hưu thì sẽ không bao giờ đi hát bên ngoài, mà tôi tập trung toàn tâm toàn ý đầu tư cho con cái. Cả Ngọc Châu và Khánh Linh đều phát lộ năng khiếu âm nhạc từ rất sớm, nên tôi đã hy vọng vào tương lai các cháu chi chúng còn nhỏ.

Sau khi nghỉ hưu tôi dồn hết tiền nong và vay mượn bạn bè để mở một cửa hàng vàng trên La Thành. Được cái tôi trung thực và hình như cũng có duyên nên tiệm khá đông khách. Chúng tôi đã đủ điều kiện để chăm sóc bố mẹ hai bên và con cái, đảm bảo cho chúng học hành đầy đủ và đáp ứng những nhu cầu cơ bản của các con. Sau 10 năm kinh doanh, giờ chúng tôi đã nghỉ rồi.

Là một nghệ sỹ từng rất nổi tiếng, giờ lại có hai con cũng nổi tiếng như mẹ. Chị luôn răn dạy các con điều gì, với tư cách là một nghệ sỹ đi trước?

Tôi luôn nói với các cháu rằng, làm nghệ sỹ điều đầu tiên là phải có cái “tâm”, cái “đức”, không được bon chen, đừng bao giờ làm hại ai cả. Phải sống tử tế với mọi người và luôn nuôi khát vọng, đam mê với nghề nghiệp. Và phải làm sao để nối tiếp được truyền thống của gia đình.

Hiện tại cả Ngọc Châu và Khánh Linh đều đã có những chỗ đứng trong làng nhạc và được nhiều khán giả yêu mến. Chị hài lòng điều gì và chưa vừa ý những điểm nào của Ngọc Châu và Khánh Linh?

Với Ngọc Châu thì tôi hoàn toàn yên tâm và hài lòng, dù vẫn còn chút ít “lấn cấn” chuyện vợ con của Châu. Còn Khánh Linh, tôi luôn nói với cháu rằng, tất cả đối với Linh mới chỉ là bắt đầu. Linh còn có cả một con đường dài phía trước, cần phải có sự đầu tư “dài hơi” mới có thể vững bước trên con đường chinh phục đỉnh cao của nghệ thuật. May mắn là Khánh Linh có một người chồng hiền lành, yêu thương và biết chăm sóc vợ con nên Linh cũng có điều kiện phát triển nghề nghiệp, đó cũng là điều làm chúng tôi rất yên tâm.

Còn chuyện vợ con của Ngọc Châu, chị không thấy “sốt ruột” sao?

Bản thân tôi không có suy nghĩ như nhiều người làm cha, làm mẹ khác. Không ai ép được duyên phận nên nhà tôi cũng chả giục giã, thúc ép mà hoàn toàn tôn trọng quyết định của con cái. Châu hiền lành tử tế, sống có trách nhiệm. Châu bảo nhà mình là gia đình nền nếp thì vợ con phải là người biết cư xử và quan trọng nhất là phải có tình yêu thì mới lấy, còn không yêu thì thà rằng sống một mình. Nếu theo tướng số thì Châu phải lấy vợ muộn. Tôi không mê tín nhưng vẫn tin rằng “ông trời” không cho ai tất cả bao giờ. Vì vậy nên tôi sẵn sàng chờ đợi ngày Châu tìm được một nửa đích thực của mình, dù muộn.

Cảm ơn chị về cuộc trò chuyện này!

Vietnam Idol: Thần tượng ơi, em ở đâu?

duy-khanh.jpg

(VnMedia) - Cuộc thi Thần tượng âm nhạc đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất để tìm ra thí sinh đoạt giải. Tuy nhiên, qua những gì các thí sinh đã thể hiện thì việc tìm ra một “thần tượng” quả thật không dễ dàng.

Việc Trà My bị loại sau đêm gala thứ 5 như một sự “xoa dịu” khán giả sau khi ứng cử viên “nặng ký” Hải Yến bị loại tuần trước đó. Tuy thế, ngay cả ban giám khảo cũng tỏ ra lo lắng về vấn đề bình chọn của khán giả và luôn “kêu gọi” khán giả hãy bình chọn thật chính xác cho các thí sinh. Đó là những gì mà ban giám khảo muốn nói trước khi bước vào đêm thi thứ 6 – đêm nhạc mang âm hưởng dân gian đương đại. 

Mất hẳn tính “dân gian” 

Đêm nhạc “dân gian đương đại” tưởng đâu sẽ là một cửa ải “dễ dàng” cho các thí sinh, thế nhưng tình thế lại hoàn toàn ngược lại, khi mà cả 5 thí sinh đều không thể hiện “ra chất” những ca khúc mà họ dự thi, và đêm nhạc này có thể coi là đêm “kém chất lượng” nhất trong cả 6 tuần vừa qua. Một đặc điểm dễ nhận thấy nhất là các thí sinh đã vô tình làm mất đi tính “dân gian” trong các bài hát dự thi. Đó là việc họ chưa nắm bắt được một cách rõ ràng và sâu sắc các “chất liệu” dân ca của các vùng miền mà các nhạc sỹ sử dụng để viết các ca khúc. Chính vì vậy họ đã không thể làm bật nên cái tính chất tiêu biểu của vùng miền trong ca khúc đó.

Trong số 5 ca khúc được các thí sinh lựa chọn thì có đến 3 ca khúc mang âm hưởng dân ca Bắc Bộ là Chị tôi (Trọng Đài), Nắng có còn xuân (Đức Trí) và Quê nhà (Trần Tiến). Và cũng thật dễ hiểu khi Ngọc Minh được nhạc sỹ Tuấn Khanh đánh giá cao nhất đêm thi khi trình bày Quê nhà, bởi vì anh là thí sinh duy nhất hát đúng “chất” địa phương mình. Một điều tối kỵ đối với các ca sỹ đó là chọn những bài “ngược” vùng miền, vô cùng ít những ca sỹ gốc Bắc hát “ngọt” những làn điệu dân ca Nam Bộ, và ngược lại, rất hiếm ca sỹ miền Nam lại có thể “nảy hạt” được những bài dân ca Bắc Bộ một cách chuẩn xác và tinh tế. Đây là một trong những điều cốt yếu để làm nên thành công của một ca sỹ khi hát nhạc dân gian. Do vậy mà Duy Khánh hát Nắng có còn xuân mà không thấy một chút “ca trù” nào trong đó, chỉ thấy sự ồn ào, sôi động; hay Phương Vy dù hát rất sạch sẽ, không “phô, chênh” và cô đã cố gắng hết sức mình thể hiện Chị tôi (Trọng Đài) nhưng vẫn chưa mấy thuyết phục khán giả. 

Một cái thiếu nữa của các thí sinh, đó là cái “tình”, sự tinh tế trong giọng hát – điều vô cùng cần thiết khi hát nhạc dân gian, kể cả dân gian đương đại. Ở đây, các thí sinh mới chỉ hoàn tất việc hát đúng bản nhạc, tròn vành rõ chữ chứ chưa có sự đầu tư cảm xúc vào từng ca khúc. Cho nên, các thí sinh hầu như không tạo được độ sâu lắng cần thiết cho mỗi bài hát, kể cả Ngọc Minh được đánh giá “ổn” nhất đêm thi cũng vẫn còn rất non về xử lý sắc thái ca khúc. 

Đã vậy, đa số các thí sinh “nghiêng” hẳn về “đương đại” khi mà cả phối khí ca khúc và trang phục biểu diễn đều rất hiện đại. Một điều hết sức sai lầm là các em đã bỏ quên một yếu tố rất quan trọng, đó là trang phục biểu diễn phù hợp ca khúc. Tất nhiên, không phải cứ hát dân ca Bắc Bộ là áo tứ thân, nón quai thao; hát dân ca Nam Bộ là áo bà ba, khăn rằn. Thế nhưng, nếu các thí sinh biết chọn những trang phục theo phong cách hiện đại nhưng có gắn những chi tiết, những chất liệu từ trang phục của các vùng miền thì hiệu quả sẽ tăng lên rất nhiều.

 Ảnh minh họa

 Duy Khánh liệu có “trụ” được đến đêm sau?

 Ai sẽ là “Thần tượng”?

 Về mặt lý thuyết thì cơ hội chia đều cho cả 5 thí sinh, nhưng trên thực tế có thể thấy top 3 giọng ca khả quan nhất là Ngọc Ánh, Thảo Trang và Phương Vy. Khán giả và ngay cả ban giam khảo cũng từng hy vọng nhiều vào Hải Yến và Thảo Trang bởi những gì họ thể hiện ở những vòng loại, và những đêm gala đầu tiên. Tuy nhiên, trừ Hải Yến bị loại quá sớm, còn Thảo Trang đã cho thấy sự thất thường trong phong độ của cô. Nếu như Hải Yến giữ được “lửa” trong cả 4 đêm diễn và luôn có những sáng tạo thì Thảo Trang lại “lên, xuống” như một cái biểu đồ. Trang cho thấy một hình ảnh “đóng khung” nhàm chán, rất thiếu sáng tạo. 

Tính đến thời điểm này, có lẽ Ngọc Ánh và Phương Vy là hai thí sinh có độ “an toàn” cao nhất . Ở họ, có thể thấy được sự dung hòa cần thiết ở mọi yếu tố. Hát không quá xuất sắc nhưng luôn tạo cảm giác dễ chịu, biểu diễn không quá “điệu nghệ” nhưng lại có duyên và luôn hút khán giả ở sự mộc mạc, chân thành một cách tự nhiên. Nhưng, một điều rất quan trọng mà cả hai thí sinh này chưa tạo được, đó là cá tính âm nhạc của riêng mình. Có thể thấy điểm mạnh của Phương Vy là blue hoặc jazz. Khi nghe Vy hát những ca khúc có một chút âm hưởng blue là thấy “ra chất” ngay. Hay như Ngọc Ánh, sau một hồi loay hoay với những ca khúc mang âm hưởng dân ca Tây Nguyên thì anh cũng phát hiện chất rock trong con người mình. Thế nhưng họ mới chỉ thể hiện điểm mạnh ấy ở vài đêm thi chứ chưa có sự xuyên suốt cả quá trình để người ta nhận ra cá tính ấy.

Ngọc Minh trội hơn Duy Khánh ở nhóm “cuối bảng”. Minh giọng sáng như hát thường bị thiếu cảm xúc. Quê nhà (Trần Tiến) bản thân giai điệu và ca từ đã rất đẹp nên Minh khá thuận lợi trong việc chinh phục cảm tình của khán giả. Người “đuối” nhất tuần này là Duy Khánh, Khánh hát và diễn quá giống thần tượng của mình, cảm giác anh không biết làm cách gì để thoát ra khỏi cái bóng đó. Tuy nhiên, việc anh “trụ” được đến tuần từ 6 đã là quá thành công.

Trong một cuộc thi chung kết, khi giọng hát đã được đánh giá ngang nhau thì ai thông minh hơn sẽ thắng. Sự thông minh được thể hiện ở nhiều khâu, từ việc chọn lựa bài hát, phối khí đến trang phục, phong cách biểu diễn, giao lưu, tiếp xúc báo chí… tất cả đều được nghiên cứu và có những đầu tư nghiêm túc. Tuy nhiên, ở một cuộc thi mà “số phận” thí sinh được trao hoàn toàn quyền định đoạt cho khán giả như Thần tượng âm nhạc thì yếu tố bất ngờ luôn xảy ra. Chính vì vậy, “ai sẽ là thần tượng” sẽ chỉ có câu trả lời ở đêm cuối cùng, mọi dự đoán, đôi khi chỉ là tham khảo.

HH thế giới người Việt 2007: Ngô Phương Lan đăng quang

Hoa hậu thế giới người Việt: Ngô Phương Lan Ảnh: Bích Ngọc

(VnMedia) – Một sân khấu hoành tráng với sức chứa hơn 5.000 người. Thời tiết Nha Trang cũng như chiều lòng người, gió nhẹ và bầu trời đầy sao. Đêm nay, sẽ có một người đẹp đại diện cho sắc đẹp Việt Nam trên toàn thế giới đăng quang. Người đó là ai?

Lần đầu tiên, một cuộc thi sắc đẹp dành cho các thiếu nữ Việt Nam trên toàn thế giới được báo Tiền phong, báo Thanh niên, Đài truyền hình Việt Nam phối hợp tổ chức. Qua nhiều vòng sơ khảo tại các khu vực ở nước ngoài cũng như trong nước, 37 người đẹp Việt Nam trên toàn thế giới đã tụ họp về đảo Hòn Ngọc Việt – Nha Trang – Việt Nam để tham dự vòng chung kết xếp hạng.

Qua gần nửa tháng tập trung tại Hòn Ngọc Việt, các người đẹp đã tham gia các cuộc thi như Hoa hậu ảnh, Hoa hậu du lịch, Hoa hậu biển… mà kết quả các cuộc thi sẽ được công bố trên sân khấu trong ít phút nữa trước khi Hoa hậu đăng quang.

Phần 2: Kết quả xếp hạng

Màn công bố kết quả khá ấn tượng. Phông hậu sân khấu hé mở để lộ ra chiếc ghế mà hoa hậu sẽ ngồi đăng quang vàn dàn diễn viên múa với trang phục cổ và cờ phướn. Sân khấu thay đổi liên tục giống như một vương triều. Kết quả như sau:

Hoa hậu: Ngô Phương Lan (SBD 888 – đến từ Thụy Sỹ)
Á hậu 1: Teressa Sam ( SBD 999 – đến từ vương quốc Anh)
Á hậu 2: Đặng Minh Thu (SBD 49 - đến từ Nam Định)

Ảnh minh họa

Hoa hậu Ngô Phương Lan (giữa), á hậu 1 Teressa Sam (trái), á hậu 2 Đặng Minh Thu. ảnh Bích Ngọc

Các giải phụ:

Phong cách trình diễn đẹp nhất: Nguyễn Thị Anh Ly (SBD 89)

Người mặc áo dài duyên dáng nhất: Anna Hứa Ngọc Anh (SBD 879)

Người có câu trả lời ứng xử hay nhất: Ngô Phương Lan (SBD 888)

Người có làn da đẹp nhất: Vũ Ngọc Anh (SBD 08)

Người có trang phục tự chọn ấn tượng: Trần Ngọc Bích (SBD 27)

Hoa hậu ảnh: Nguyễn Cao Thu Vân (SBD 967)

Hoa hậu du lịch: Nguyễn Kang Wun Ching (SBD 989)

Hoa hậu biển: Nguyễn Thị Vân Anh (SBD 963)


Top 10 người đẹp nhất:

SBD 08 Vũ Ngọc Anh –  Hà Nội

SBD 798 Natalia Trần – Nga

SBD 222 Lê Thị Hoa – Đức

SBD 888 Ngô Phương Lan – Thụy Sỹ
SBD 954 Lê Thị Hồng Nhung – Canada

SBD 999 Teressa Sam – Anh

SBD 993 Phan Như Thảo – Cà Mau

SBD 812 Võ Thị Lệ Thu – Cần Thơ

SBD 49 Đặng Minh Thu – Nam Định

SBD 777 Nguyễn Bình Phương – Mỹ

Top 5 thí sinh lọt vào vòng thi ứng xử:

SBD 08 Vũ Ngọc Anh – Hà Nội

SBD 798 Natalia Trần - Nga

SBD 888 Ngô Phương Lan – Thụy Sỹ
SBD 999 Terera Sam – Anh

SBD 49 Đặng Minh Thu – Nam Định

 Vũ Ngọc Anh (SBD 08)

 Vũ Ngọc Anh (SBD 08)

 Natalia Trần (SBD 798)

Ngô Phương Lan (SBD 888)

Teressa Sam (SBD 999)

Teressa Sam (SBD 999)

Đặng Minh Thu (SBD 49)

(ảnh VietNamNet)

Vòng thi ứng xử
Vũ Ngọc Anh trả lời khá lưu loát câu hỏi bạn thích câu ca dao nào của Việt Nam nhất. Ngọc Anh đã trả lời cô rất thích câu “Công cha như núi Thái sơn. Nghĩa mẹ nhưu nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”, bởi mỗi người đều có bố mẹ và nếu không có công sinh thành dưỡng dục của cha mẹ thì không trở thành người được.

Natalia Trần trả lời cũng rất ấn tượng. Cô kể về kỷ niệm thuở ấu thơ đi học trường Nguyễn Đình Chiểu, có một bạn học sinh mù nhưng đã cố gắng vươn lên trong học tập, điều đó khiến cô rất khâm phục và cũng là mộn trong những kỷ niệm tuổi thơ mà cô nhớ nhất.

Ngô Phương Lan trả lời cực kỳ xuất sắc câu hỏi đại ý tại sao các hoạt động của hoa hậu lại gắn liền với hoạt động từ thiện. Ngô Phương Lan đã bình tĩnh trả lời rằng: Cái thiện là cái đẹp. Chân, thiện, mỹ là phẩm chất cao cả nhất của người con gái Việt Nam và là điều mà mọi người luôn vươn tới. Cái đẹp mà gắn với sự hảo tâm cùng một trái tim nhân hậu, chân thành thì cái đẹp sẽ càng được tôn vinh.

Teressa Sam đã không thể diễn tả được ý định của mình bằng tiếng Việt, cô đã bật khóc khi mãi vẫn không thể nói được câu “xin khán giả cho phép em được trả lời bằng tiếng Anh”. Được sự cổ vũ cực kỳ nhiệt tình của khán giả, cuối cùng cô cũng trả lời được bằng tiếng Anh, tuy nhiên do quá hồi hộp nên cô không thể diễn đạt trôi chảy được phần ứng xử của mình.

Đặng Minh Thu cũng xúc động đến bật khóc khi nói về kỷ niệm về người bà đã nấu món canh rau muống và cà dầm tương, khi được hỏi về món ăn thích nhất của cô. Tuy nhiên, câu trả lời của Thu cũng không mấy thuyết phục.

Phần 1: Trình diễn dự thi

Nha Trang – 19h15

Từ rất sớm, khán giả khắp nơi bắt đầu đổ về đảo Vinpearl trên những chuyến xe taxi, xe buyt và cả xe gắn máy. Trong rừng người lũ lượt đổ về bến tàu cao tốc và cáp treo sang đảo, chúng tôi có thấy rất nhiều khách nước ngoài. Nhìn họ có vẻ rất háo hức, nhưng cũng rất trật tự xếp hàng mua vé cáp treo và chờ đến lượt được sang đảo Vinpearl.

Anh Peter Andecxen – một du khách người Thụy Điển (20 tuổi) vừa tranh thủ quay phim vừa trả lời câu hỏi của chúng tôi. Anh nói: Tôi cảm thấy rất may mắn khi đến Việt Nam đúng vào dịp tổ chức cuộc thi Hoa hậu thế giới người Việt tại Nha Trang - một thành phố đẹp như một bức tranh và rất yên bình. Tôi rất ấn tượng với các thiếu nữ Việt Nam với mái tóc dài, đôi mắt đen và tà áo dài. Tôi sang xem đêm chung kết ngoài việc mong muốn được chứng kiến sự lên ngôi của các người đẹp, còn là để được nhìn ngắm các thiếu nữ Việt Nam trong tà áo dài – đó là điều tôi mong chờ nhất đêm nay.

Trong dòng người đông đúc đổ về đảo Vinpearl, chúng tôi đã nhìn thấy rất nhiều phóng viên báo chí, tay cầm máy ảnh, lưng khoác túi đựng laptop, họ là những nhà báo, phóng viên theo sát cuộc thi hoa hậu năm nay cũng như các cuộc thi sắc đẹp khác từng diễn ra trước đây. Chúng tôi đã có cuộc trao đổi với họ ngay trên ca-bin của cáp treo:

Ảnh minh họa

Nhà báo Hà Sơn (VietNamNet):

So với những cuộc thi sắc đẹp mà tôi từng theo dõi thì Hoa hậu thế giới người Việt 2007 là cuộc thi “dễ thương” nhất bởi sự hồn nhiên của nhiều thí sinh từ nước ngoài về. Có rất nhiều cử chỉ hoặc những câu hỏi thật thà bằng giọng lơ lớ ”nửa Tây nửa Ta” của họ làm cánh báo chí, giám khảo bất ngờ. Ví như thí sinh trong buổi thi Hoa hậu Du lịch tới chợ Đầm nhìn thấy nem chua liền thốt lên: ”Nem ở đây sao to thế!”, khiến những người có mặt không nhịn được cười.
Điều đáng khen là đằng sau hậu trường cuộc thi không có quá nhiều chuyện nói xấu hoặc ganh đua không lành mạnh. Một số gương mặt như Ngô Phương Lan (SBD:888), Lê Thị Hoa (SBD: 222), Nguyễn Bình Phương (SBD:777), Natalia Trần (SBD: 798) gây thiện cảm với cánh báo chí bởi sự hoà đồng, thân thiện và theo cảm nhận của cá nhân tôi thì họ là những ”ứng cử viên” sáng giá cho ngôi vị Hoa hậu thế giới người Việt 2007.

Nhà báo Dương Bình Nguyên (Báo An ninh thế giới cuối tháng):

Ảnh minh họa

Dương Bình Nguyên

Một cuộc thi sắc đẹp thì yếu tố bất ngờ sẽ tạo nên sự thú vị. Tuy nhiên, đây là một cuộc thi dài, người ta có được sự kết luận nhờ theo dõi gần 10 ngày các thí sinh sinh hoạt và dự thi các cuộc thi phụ. Những thí sinh nổi bật đã được các phương tiện truyền thông đặc biệt chú ý. Và tôi nghĩ rằng, ban giám khảo sẽ nhận ra điều đó. Các cô gái đến từ Anh quốc được đánh giá cao, như Teresa Sam, Anna Hứa Ngọc Anh, Sonia Bùi Thúy Vy. Nhưng tôi đánh giá Ngô Phương Lan là gương mặt nổi trội nhất. Cô có đủ những phẩm chất mà ban giám khảo cuộc thi này mong muốn có ở một hoa hậu, nghĩa là có học thức, nói tiếng Việt tốt và mang vẻ đẹp thuần Việt.
Các cô gái đến từ Việt Nam không thực sự tạo được ấn tượng tại cuộc thi này. Tôi cho rằng, cuộc thi nhan sắc nào cũng thế, việc một cô gái đẹp lên ngôi là một niềm kiêu hãnh, nhưng cũng là lúc họ gánh trên đôi vai nhỏ của mình trách nhiệm của một thiên sứ, đi làm từ thiện, làm công tác xã hội, và phải giữ gìn mình trước công chúng. Thế nên, vương miện là niềm vinh dự. Nhưng nó cũng sẽ khiến người ta đôi khi mất đi những tự do cá nhân. Những người đẹp trong cuộc thi này không đoạt giải cũng không nên quá thất vọng. Nếu bạn đẹp, bạn sẽ có cơ hội tỏa sáng, dù bất cứ hoàn cảnh nào và ở đâu.

Phóng viên Thanh Hải (Báo Pháp luật TP. Hồ Chí Minh):

Tôi thực sự bị thu hút bởi danh sách thí sinh của cuộc thi, một cuộc thi có nhiều nhiều gương mặt rất “Tây” nhưng họ giữ được nét “made in Việt Nam” của mình. Tôi cho rằng điều thu hút được sự quan tâm của mọi người nhất và cũng là thành công nhất của cuộc thi là các ứng viên ở nhiều nước về tham dự. Không chỉ khán giả, ngay cả ban giám khảo cũng háo hức muốn “xem” các thí sinh thi thế nào và ai sẽ đăng quang.
Điểm khác biệt so với một số cuộc thi hoa hậu những năm trước là các gương mặt tham gia đều rất mới, và họ đều mang những vẻ đẹp khác nhau của người Việt, đặc biệt kiến thức xã hội rất tốt. Còn nhớ năm 2006, trừ cuộc thi Hoa hậu Việt Nam, các cuộc thi Hoa hậu áo dài, Hoa hậu biển, Hoa hậu các dân tộc Việt Nam… có rất nhiều gương mặt quen thuộc, tham gia hết cuộc thi này đến cuộc thi khác, thậm chí cả những thí sinh hay tham gia mấy cuộc thi siêu mẫu… khiến cho khán giả rất “ngán”.

Quy chế thi hoa hậu năm 2006 của do Cục nghệ thuật biểu diễn ban hành đã mở rộng cho nhà tổ chức và cả đối tượng dự thi thì đây là cuộc thi được đánh giá cao và thu hút sự quan tâm của mọi người. Tuy nhiên ban tổ chức hơi cập rập, cần phải tiết kiệm thời gian hơn nữa để không mất thời gian cho những buổi tổng duyệt, cần tổ chức chuyên nghiệp hơn.

Nhiều thí sinh tạo ấn tượng rất tốt như Lê Thị Hoa, Đặng Minh Thu, Nguyễn Bình Phương… Nhưng tôi thích vẻ đẹp Hà Nội của Ngô Phương Lan. Mặc dù sống và học tập ở nước ngòai từ nhỏ (Pháp, Mỹ và Thụy Điển) nhưng vẫn giữ được nét đẹp của người Hà Nội xưa: áo dài tóc búi và cách trò chuyện

Sân khấu Vinpearl – 20h

Âm nhạc nổi lên với giai điệu dân ca đồng bằng Bắc Bộ được phối khí khá hiện đại. Một sân khấu nước quy mô nhỏ với phần biểu diễn của các con rối nước phối hợp cùng rối cạn tạo nên không khí ngày hội xuân tưng bừng của các làng quê Việt Nam.

Kết thúc màn rối, các thí sinh xuất hiện trong màn trang phục dạ hội màu trắng rất tinh khiết nhưng vẫn vô cùng sang trọng.
MC Anh Tuấn và Thanh Mai là hai người dẫn chương trình cho đêm chung kết xếp hạng này.
Nhà thơ Dương Kỳ Anh – Tổng biên tập báo Tiền Phong – trưởng ban tổ chức cuộc thi Hoa hậu thế giới người Việt đã có lời phát biểu khai mạc cực kỳ ngắn gọn, rất hiện đại nhưng cũng rất đầy đủ.
Sân khấu – 20h25:
MC Anh Tuấn và Thanh Mai giới thiệu thành phần Ban giám khảo, gồm:
- Ông Hoàng Kiều – Đại diện nhà tài trợ chính cho cuộc thi
- Nhà báo Nguyễn Quốc Phong
- Nhà thơ Dương Kỳ Anh – Trưởng ban tổ chức cuộc thi
- Hoa hậu Việt Nam 1994 Nguyễn Thu Thủy
- Thạc sỹ tạo hình thẩm mỹ Nguyễn Hồng Nga (Vương quốc Anh)
- Thạc sỹ Nguyễn Thị Ngọc Dung đến từ Ukraina
- NSƯT, đạo diễn Trịnh Lê Văn – Trưởng ban VN đài THVN
Sân khấu trở nên sôi động với phần biểu diễn của ca sỹ Sao mai điểm hẹn Anh Khoa với ca khúc Ngựa ô thương nhớ (Trần Tiến) với màn múa phụ họa.
Sân khấu – 20h30″
Màn trình diễn thời trang dạ hội mở đầu cho các phần dự thi đêm nay. Nguyễn Thị Vân Anh đến từ SNG đã trình diễn một bộ trang phục dạ hội màu đen quyến rũ.
Chu Vân Anh (Hà Nội ) lại tinh khiết trong bộ trang phục màu trắng rất sang trọng. Natalia Trần – Hoa hậu SNG đến từ liên bang Nga với bộ váy đen kim tuyến cực kỳ quyến rũ.
Nguyễn Kang Wun Ching đã bị mắc váy vào đôi giày cao gót trong phần trình diễn, tuy nhiên cô gái 18 tuổi này vẫn rất tự tin với phần trình diễn bộ trang phục màu vàng rất quý phái của mình.
Lê Thị Hoa – hoa hậu người Việt tại Đức với bộ trang phục được mô phỏng từ bộ quần áo y tá – đúng ngành học của cô. Tuy nhiên sự kết hợp giữa màu đỏ và màu trắng rất khéo léo đã tạo nên sự hấp dẫn của bộ trang phục “y tá” mà Lê Thị Hoa đang trình diễn.
Ngô Phương Lan – á hậu người Việt tại Anh, với bộ dạ hội màu trắng đính kim sa, Ngô Phương Lan thực sự nổi bật, cô đang được đánh giá là một trong những ứng cử viên sáng giá nhất cho chiếc vương miện đêm nay.
Lê Thị Hồng Nhung 22 tuổi – á hậu người Việt tại Canada trông như một nàng tiên cá với chiếc váy dạ hội màu xanh lấp lánh kim sa.
Nguyễn Hồng Nhung – cô gái Kinh Bắc với bộ áo tứ thân cách điệu màu đen thực sự gây ấn tượng bởi sự khác lạ, kín đáo nhưng vô cùng hấp dẫn của các cô gái Kinh Bắc xưa.
Minh Thu – cô gái Nam Định vừa đoạt danh hiệu Hoa hậu biển với bộ trang phục màu xanh lá nổi bật và khá đẹp. Minh Thu biểu diễn khá tự tin. Ưu điểm lớn nhất là đôi chân khá dài và đẹp lộ ra sau mỗi bước đi với chiếc váy dạ hội xẻ tà, rất hấp dẫn.
Các thí sinh còn lại vẫn đang tiếp tục trình diễn phần dự thi trang phục dạ hội. Có thể nhận thấy các thí sinh Việt kiều có những phần biểu diễn tự tin hơn, nhuần nhuyễn và tinh tế hơn. Những người đẹp trong nước có vẻ còn khá nhút nhát hoặc tự ti cho nên các phần trình diễn chưa thực sự ấn tượng.

Ý kiến Ban giám khảo:

Ảnh minh họa

Ông Dương Kỳ Anh

Nhà thơ Dương Kỳ Anh phát biểu: Đây là cuộc thi nhằm tôn vinh và quảng bá hình ảnh Việt Nam trên khắp thế giới. Hội tụ trong cuộc thi này là những gương mặt đã đạt giải Hoa hậu, á hậu tại các cuộc thi khu vực, ngành nên 37 thí sinh là những sắc đẹp đã được chọn lọc rất khắt khe. Tôi tiếc vì có nhiều thí sinh đẹp nhưng không thông thạo tiếng Việt nên không thể tham gia vào cuộc thi này bởi gương mặt đăng quang sẽ phải là người thông thạo tiếng Việt và một tiếng nước ngoài.

Sân khấu 21h:

Sau màn trình diễn Acapella với bài Trống cơm – dân ca quan họ Bắc Ninh của nhóm AC&M vô cùng ấn tượng với khăn đóng áo dài. Các thí sinh bắt đầu bước vào phần dự thi thứ 2: Phần thi hình thể qua trang phục áo tắm.
Âm nhạc khá sôi động, rất “Tây” làm nền đưa gót ngà các người đẹp phơi mình trong những bộ áo tắm một mảnh màu cam rất rực rỡ. Có thể thấy các thí sinh trình diễn rất tự tin.
Lê Thị Hoa với số báo danh 222 có chỉ số hình thể khá chuẩn, gương mặt đẹp và lối trình diễn tình tứ, khỏe khoắn thực sự gây ấn tượng với khán giả.
Terera Sam có thể nói là thí sinh có hình thể đẹp nhất với số đo khá chuẩn 80-60-90 với chiều cao 1m70. Cô cũng là một trong những ứng cử viên nặng ký cho chức Hoa hậu đêm nay.
Các thí sinh đã trình diễn phần dự thi áo tắn khá suôn sẻ, cho dù phần trình diễn này chưa thật sự chuyên nghiệp nhưng vẫn vô cùng hấp dẫn bởi vẻ đẹp hình thể của các thí sinh.
Nhóm Năm dòng kẻ kết thúc phần trình diễn áo tắm với ca khúc Độc huyền cầm của Bảo Lan.
Sân khấu – 21h30
Màn thi trang phục áo dài được nhiều khán giả chờ đợi bởi người ta đang muốn xem các thí sinh Việt Kiều trình diễn áo dài như thế nào.
Tuy nhiên, các thí sinh đang rất tự tin và duyên dáng trong những tà áo dài nhiều màu sắc trên nền nhạc dân tộc được phối khí rất hiện đại.
Nguyễn Tang Young Chinh với bộ áo dài màu đỏ cùng chiếc khoăn voan choàng cũng màu đỏ điểm xuyết những bông hoa mai rất Việt Nam nhưng vẫn cực kỳ hiện đại
Một lần nữa, Teressa Sam lại gây ấn tượng mạnh với chiếc áo dài cầu kỳ nhưng vô cùng sang trọng. Màu đen huyền bí được điểm xuyết những bông hoa sáng màu, đặc biệt là phần đuôi áo xòe ra như đuôi công rất lạ mắt. Cô cũng là một trong những thí sinh trình diễn áo dài duyên dáng và tự tin nhất.
Các thí sinh khác cũng tỏ ra khá nhuần nhuyễn trong màn trình diễn áo dài. Có thể nhận thấy rằng các thí sinh ở nước ngoài có những chiếc áo dài đẹp hơn, cầu kỳ hơn các thí sinh trong nước rất nhiều.
Kết thúc phần thi áo dài là tiết mục ca nhạc của ca sỹ Ngọc Khuê với ca khúc Mái đình làng biển (Nguyễn Cường) cùng tốp múa dân tộc phụ họa.
Trước khi công bố kết quả chính thức, hoa hậu và 2 á hậu, Ban tổ chức đã trao 100 triệu động cho Quỹ chất độc da cam tỉnh Khánh Hòa. Ban tổ chức cũng trao 100 triệu đồng cho Quỹ đền ơn đáp nghĩa thanh niên xung phong.

Thực hiện: Ngô Bá Lục – Bích Ngọc